Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

Không yêu xin đừng làm phiền

Lại chuyện của cô bạn thân.
Cái chuyện tình cảm quả thật phức tạp, chẳng ai nói đc điều gì. Đến cũng nhanh mà ra đi cũng nhanh k kém. Cả quá trình tỏ tình-quen-chia tay chỉ vỏn vẹn trong 1 tháng. Nhưng cái dư âm của nó thì mãi chẳng chịu phai. Làm thế nào đây khi từ một người đc tỏ tình chỉ trong phút chốc thành người bị bỏ, với lí do tụt cảm xúc. Dù biết chuyện tình cảm chẳng thể trách ai được khi nó phụ thuộc 100% vào cảm xúc, thứ vốn không rõ ràng và kiên định. Nhưng cũng chẳng thể ngăn bản thân cảm thấy hụt hẫng, trách móc kẻ làm tổn thương trái tim ta. Rồi cũng dằn vặt, đau khổ, cũng tự hỏi bản thân đã làm gì sai... Mọi chuyện đã có thể dễ dàng hơn nếu chúng ta không trong cùng một nhóm bạn. Ngày ngày nhìn mặt nhau, giả vờ cười đùa, giả vờ vui vẻ, giả vờ là không có chuyện gì đâu khi mà kì thực thì ... chẳng có gì là ổn cả. Cái bầu không khí gượng gạo, ngại ngùng này làm tất cả mọi người thấy ngộp thở, muốn thoát ra nhung lại sợ tổn thương tình bạn gắn bó lâu năm. 
Rồi đến khi e tưởng mình đã vượt qua được chuyện đó, đã có thể suy nghĩ đến việc trở lại làm bạn thì bùm... a nhắn tin, cư xử như thể chúng ta còn yêu. Vẫn là câu chữ quan tâm hỏi han ấy mà sao giờ e chỉ thấy lòng nhói đau, nghẹn ngực. Xin anh đó, hãy để cho mọi chuyện ngủ yên đi! A đã nói rằng không còn tình cảm gì, vậy sao phải khơi gợi lại chuyện cũ. A có thể đã quên, đã trở lại bình thường còn e thì chưa. E vẫn đang lặn ngụp trong cái mớ cảm xúc hỗn độn, muốn trách anh, ghét anh nhưng con tim vẫn dành cho a 1 khoảng trống. A muốn làm bạn ư? Cho e thời gian để hồi phục đã. Dù chẳng thể là bạn như trước nhưng cũng có thể là 80%. E chỉ cần THỜI GIAN mà thôi. Trong lúc đó, hãy cứ để e một mình, một mình tìm lối ra. Lúc này là lúc e cần mạnh mẽ chứ k phải thương hại. Vậy a nhé, không yêu xin đừng làm phiền

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2015

Đôi điều với M

M ạ, bây giờ L khá rối. Rối vì không biết nên khuyên M điều gì, an ủi M thế nào hay làm gì được cho M. Chuyện tình cảm mà, mấy ai tự nhận là sáng suốt được đâu. Cũng chẳng thể nói đến công bằng hay đạo lý vì tình yêu vốn đã nằm ngoài quy luật của bộ não hay mọi quy luật của tự nhiên. Đâu rõ ràng như 1+1=2, mình yêu họ nhưng chưa chắc họ đã yêu mình. Thứ mình nâng niu, trân trọng, coi như bảo vật, với họ lại chẳng đáng giá 1 xu, không phải vì nó k có giá trị mà vì họ k nhìn ra giá trị đấy thôi.
Bạn hiền ạ, tuy t chưa thực sự yêu, chưa  từng biết thế nào là ngọt ngào hay đau khổ, nhớ nhung hay say đắm nhưng t biết một nguyên tắc: Cái gì cầm lên được thì cũng đặt xuống được. M đừng bảo là do t sống trong thế giới của mình t nên thấy mọi sự đơn giản như vậy. Thực ra thì mọi việc vốn đơn giản, chỉ có trái tim con người mới phức tạp thôi. Có thể m nghĩ anh ấy là hoàn hảo, là nửa ghép hoàn hảo cho m, rằng m yêu anh ta thật sự, tình yêu đến chết đi sống lại. Nhưng sự thật thì....anh ta chẳng là cái cóc khô gì cả. Trước khi gặp anh ta, m đã sống 20 năm vui vẻ, vẫn vô lo vô nghĩ, hạnh phúc. 20 năm sau khi gặp anh ta, m  là người phụ nữ thành đạt, có mọi điều mà những cô gái tuổi 20 mơ mộng có được, và tất nhiên, không có anh ta. Anh ta chỉ lướt qua đời m, để lại chút dấu ấn mờ nhạt chứ không phải là cả thế giới nhue bây giờ m đang nghĩ. 
Đã có lúc nào m cho rằng, thứ khiến m đau khổ không phải là vì anh ta bỏ rơi m, anh ta quay lưng đi mà do m mất đi một thói quen, bị cướp mất món đồ chơi yêu thích? T không muốn nói tình cảm của m là không thật, chỉ là chúng ta có thể nhìn mọi chuyện theo hướng khác đi một chút được không? Ôi t càng nói càng nhảm mất rồi@@ 
M đã khóc xong chưa? Xong rồi thì lau nước mắt nước mũi đi, đi tắm rửa, mặc bộ quần áo thoải mái rồi leo lên giường ngủ 1 giấc. Sáng mai thức dậy, ngồi nghĩ xem có còn mục tiêu nào m đặt ra đã lâu mà chưa thực hiện, chuyến du lịch nào bị trì hoãn mãi, đứa bạn nào lâu lắm k lên hệ chỉ vì có người yêu mà bỏ quên. Thực hiện hết đi, khi m bận đến bù đầu, m chẳng còn thời gian mà nghĩ vẩn vơ nữa đâu. Kiếm ngay 1 anh chàng mới, mục tiêu mới, ngon nghẻ hơn và...nhấc mông lên và đi cưa thôi chứ đợi gì nữa. Đời là mấy tí!